Giải thưởng Văn học Pháp : Goncourt và Renaudot 2016

03 Tháng Mười Một 20166:35 CH(Xem: 4719)

"VĂN HÓA ONLINE-CALIFORNIA"  THỨ  SÁU  04  OCT  2016


Giải thưởng Văn học Pháp : Goncourt và Renaudot 2016


image049

Nữ văn sĩ Leila SlimaniREUTERS/Jacky Naegelen


Trưa ngày 03/11/2016, ban giám khảo giải thưởng Goncourt thông báo, trao giải cho cuốn tiểu thuyết « Chanson douce - Bản nhạc dịu êm » nhà xuất bản Gallimard, của nhà văn Pháp gốc Maroc, Leïla Slimani. Gần như cùng lúc, giải thưởng Renaudot về tay Yasmina Reza, nhà văn người Pháp gốc Iran nhờ tác phẩm nói về thành cổ « Babylone », nhà xuất bản Flammarion.


« Bản nhạc dịu êm » là cuốn tiểu thuyết thứ nhì của Leïla Slimani, 35 tuổi. Ngay ở vòng bỏ phiếu đầu tiên, Leïla Slimani đã được 6 trên tổng số 10 thành viên ban giám khảo Goncourt bình chọn. Cuốn tiểu thuyết này mở đầu bằng câu : « Đứa nhỏ chết rồi ». Chị của của nó trong tình trạng thập tử nhất sinh. « Chanson douce » là câu chuyện của hai chị em bị Louise, một bà vú dịu hiền và tận tụy, sát hại. Tác phẩm này có thể đọc như một dạng tiểu thuyết trinh thám, độc giả đôi lúc gần như ngạt thở vì những tình tiết éo le.


Về phía Yasmina Reza, 57 tuổi, bà là một cây bút nữ đã thành danh trên văn đàn quốc tế, là tác giả của nhiều cuốn tiểu thuyết, kịch bản cho điện ảnh và nhất là những vở kịch nổi tiếng như « Art – Nghệ thuật » hay « Conversations après l’enterrement - Mẩu thoại sau đám tang ». Những tác phẩm của Reza đã được dịch sang 35 thứ tiếng. Bà cũng đã đoạt nhiều giải thưởng văn học, và sân khấu. Cuốn sách nói về thành cổ « Babylone » nói về tội ác của một người đàn ông giết vợ chỉ vì một hiểu nhầm. Như chính tác giả giải thích, với bà, « Babylone » là biểu tượng của một « thế giới không còn nữa, nơi mà con người đã mất hết những cảm xúc, như thể tính nhân bản đã thuộc về quá khứ ».


Sáu giải thưởng Goncourt khó quên


Trong 113 năm qua, 6 giải thưởng Goncourt được chú ý đến nhiều nhất gồm : Marcel Proust năm 1919, với « A l’ombre des jeunes filles en fleurs - Dưới bóng những cô gái tuổi hoa » ; André Malraux năm 1933 được vinh danh nhờ « La Condition humaine - Thân Phận Con Người ». Năm 1951, nhà văn Julien Gracq đoạt giải nhờ "Le Rivage des Syrtes ». Ba năm sau, Simone de Beauvoir bước vào câu lạc bộ còn khép kín với nữ giới qua tác phẩm « Les Mandarins - Những kẻ trí thức ».


36 năm trước khi được trao tặng giải Nobel Văn học, Patrick Modiano chinh phục ban giám khảo giải thưởng Goncourt với cuốn tiểu thuyết nói về thân phân người Do Thái : « Rue des Boutiques-Obscures - Phố những cửa hiệu u tối » trong đó ông kể lại hành trình đi tìm quá khứ của Guy, một nhà thám tử mất trí, phải « điều tra về thân thế mình ». Một trong số những cây bút lớn khác để lại dấu ấn sâu đậm tại nhà hàng Drouant, nơi ban giám khảo Goncourt luôn có truyền thống công bố bảng vàng, chính là Marguerite Duras : năm 1984 bà đoạt giải thưởng cao quý nhất của làng Văn học Pháp với cuốn tiểu thuyết « Người Tình - L’Amant »./Thanh Hà  03-11-2016)

25 Tháng Bảy 2014(Xem: 6313)
Ngày 18/6, tại Hà Nội, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng tiếp Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Dương Khiết Trì. Các báo Chính phủ, Thanh Niên, Tuổi Trẻ, VOV, VOH, Vietnamnet, Dân Trí, Vneconomy, Người lao động, An ninh thủ đô… đồng loạt đưa tin giống nhau
17 Tháng Bảy 2014(Xem: 6036)
Về những hoạt động đầu tiên của Hội Hội Nhà báo độc lập Việt Nam (IJAVN) xin chung gửi đến quý độc giả và báo giới lời cám ơn chân thành và sâu sắc vì tình cảm và mối quan tâm của quý vị từ ngày 4/7/2014 - thời điểm IJAVN chính thức ra đời – cho tới nay.
08 Tháng Bảy 2014(Xem: 6055)
Hằng nghìn tấm lòng tụ hội ... Hằng triệu con tim dõi theo bước chân người yêu nước ... Rừng cờ, biển người nêu cao chính nghĩa dân tộc ... Già, trẻ, nam, nữ nhập dòng tranh đấu: hô to những khẩu hiệu, hát vang những bài ca ...
03 Tháng Bảy 2014(Xem: 5560)
Làm thế nào để báo chí và các nhà báo cất được tiếng nói theo đúng nghĩa của hai từ “tự do”? Làm thế nào để báo chí được làm đúng thiên chức của mình, phản biện và xây dựng một xã hội công bằng, một đất nước thật sự độc lập tự chủ, không cúi đầu hoặc run sợ trước hiểm họa ngoại xâm đang quá cận kề?
01 Tháng Bảy 2014(Xem: 6256)
Thuật ngữ ‘compassion fatigue’ (suy giảm lòng thương) được dùng trước tiên trong ngành y tế nói đến việc các y tá và bác sĩ bị trơ lỳ cảm xúc khi phải tiếp xúc với quá nhiều bệnh nhân với cường độ cao. Cho đến một thời điểm nào đó lòng trắc ẩn của họ sẽ không còn, kiểu như nàng Mị trong chuyện Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài, sống trong cái khổ quen rồi thì cũng không biết thế nào là khổ nữa. Hiện tượng này dễ thấy ở mọi ngóc ngách cuộc sống: từ quyên góp tiền ủng hộ lũ lụt cho đến giúp người bị nạn trên đường. Người ta có thể hành động rất hào hiệp trong lần đầu tiên, nhưng đến lần thứ hai, thứ ba và mọi việc vẫn như cũ, lòng tốt ban đầu sẽ khó được giữ nguyên.
29 Tháng Sáu 2014(Xem: 6562)
Hết của ngành chức năng (quy định nhà báo đến dự tòa phải đồng thời có thẻ nhà báo và giấy giới thiệu của cơ quan báo chí- thông tư 01/2014 của Tòa án nhân dân Tối cao) đến của chính quyền địa phương (UBND tỉnh Thanh Hóa ra Quy chế quản lý Nhà nước đối với hoạt động báo chí trên địa bàn tỉnh kèm theo Quyết định số 1276 có hiệu lực từ ngày 14/6/2014).
24 Tháng Sáu 2014(Xem: 6337)
Truyền thông và báo chí Indonesia chọn phe trong mùa tranh cử Tuần qua, khi đang ở Indonesia tôi đọc được nhiều câu chúc lẫn nhau của các bạn nhà báo Việt Nam nhân ‘Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21/6’. Tôi không biết về ngày 21/6 và cũng không thấy nó liên quan gì đến mình nên chỉ nhân đó theo dõi trao đổi của một số bạn trên mạng về sự thăng trầm của nghề báo thời nay. Nhưng cùng lúc, chuyến công tác tìm hiểu thị trường truyền thông ở Indonesia cho BBC, và qua gặp gỡ các đồng nghiệp bên đó, người Úc, Singapore, Indonesia, khiến tôi thấy chia sẻ ra đây một số nhận xét về nghề báo cũng là chuyện hữu ích.