VỊ TRÍ LỊCH SỬ CỦA TRANG MẠNG CHÂN DUNG QUYỀN LỰC

17 Tháng Hai 20155:28 CH(Xem: 8648)
DIỄN ĐÀN CHÍNH TRỊ - "NHẬT BÁO VĂN HÓA - CALIFONIA" THỨ NĂM 19 FEB MÙNG 1 TẾT 2015

VỊ TRÍ LỊCH SỬ CỦA TRANG MẠNG CHÂN DUNG QUYỀN LỰC

Dao-NhuĐào Như

Với vô vàn cố gắng của hơn 3 năm 6 tháng, trang mạng CDQL hôm 25-1-15 qua bài viết ”MŨI THUYỀN XẺ SÓNG–MŨI CÀ MAU”, đã tung ra trận đánh lớn chống lại Đảng Cộng Sản ViệtNam-ĐCSVN- một cách khốc liệt không khoan nhượng với ý chí loại trừ tận gốc rễ ảnh hưởng của ĐCS trong xã hội Việt Nam. Sở dĩ trang mạng CDQL có khả năng làm cuộc cách mạng không vũ trang này là do những khuyết tật tự thân của ĐCSVN vẫn ngoan cố giáo điều bảo thủ. Trong lúc tại Nga, tại các nước Đông Âu và Châu Âu, từ năm 1991 chủ nghĩa cộng sản không còn đất đứng, chủ nghĩa cộng sản chỉ còn là một di tích lịch sử không hơn không kém, Xã Hội Chủ Nghĩa trở thành lạc hậu, đi ngược lại sức tiến hóa của loài người. Đảng Cộng Sản Việt Nam hôm nay đã trở thành một đoàn thể không biết giác ngộ quyền lợi dân tộc, có những bước đi sai lầm chống lại lịch sử tiến hóa đất nước, chống lại trào lưu tiên tiến của nhân loại.

Bài viết ‘Mũi Thuyển Xẻ Sóng-Mũi Cà Mau’được khởi đi từ “Bài Học Trần Xuân Bách”: Vào những năm 90 của thế kỷ trước, Bộ Chính Trị-BCT- có ba nhân vật cấp tiến Trần Xuân Bách, Nguyễn Cơ Thạch và Võ Văn Kiệt. Trong lúc cả hai ông Thạch và ông Kiệt biết tự thúc thủ, riêng ông Bách dám đứng lên chống lại chính sách bảo thủ giáo điều, chuyên chính, lạm dụng quyền lực của Nguyễn Văn Linh. Ông Bách lên tiếng kêu gọi “Đổi mới Kinh tế phải song song với đổi mới chính trị”. Cuối cùng nhà Kinh tế chính trị Trần Xuân Bách chẳng những bị Nguyễn Văn Linh đuổi ra khỏi BCT mà còn bị trục xuất ra khỏi Ban Chấp Hành Trung Ương-BCH-TƯ.

Qua“Sự kiện Trần Xuân Bách”, nhóm CDQL bung ra chiến dịch đi ngược dòng lịch sử của ĐCSVN. Nhờ thế mới biết được trước Trần Xuân Bách, Trường Chinh, người kế vị Lê Duẫn, người đã từng công khai tuyên bố đoạn tuyệt với “quan liêu bao cấp”, xóa bỏ lệnh “ngăn sông cách chợ”. Ông Trường Chinh là kiến trúc sư của Đổi Mới. Dù vậy Trường Chinh đã phải điêu đứng, uất hận mà chết vì tham vọng của một bầy đoàn bảo thủ giáo điều mà kẻ đứng đầu là Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười…

Năm 1995 đặc biệt uy tín ông Võ Văn Kiệt trong Đảng và trong dân lên rất cao, nhờ ông chủ trương đa phưong hóa đa diện hóa nền ngoại ViệtNam, đưa Việt nam hội nhập Toàn Cầu Hóa mở tung cửa Việt Nam ra cùng thế giới. Ông Kiệt quyết tâm đưa Việt Nam gia nhập Tổ chức Mậu dịch Thế giới-WTO-càng sớm càng tốt nếu có thể trước cả Trung Quốc. “Điều này làm cho Trung Quốc lo ngại, và đặc biệt Nguyễn Văn Linh không loại trừ một thủ đoạn nào để hạ bệ ông Kiệt”. Cuối cùng Nguyễn Văn Linh đã thành công sau khi tập họp được Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Đào Duy Tùng, Nguyễn Đức Bình, Nguyễn Hà Phan, cùng nhau âm mưu dàn dựng lên mọi chuyện mọi điều để loại trừ ông Kiệt ra khỏi sân chơi chính trị Hà Nội. Ông Kiệt không còn cơ hội dòm ngó chiếc ghế tbt của ông Đỗ Mười mà ông Kiệt có nhiều khả năng được đề cử trong kỳ Đại hội VIII.

Rồi ngay cả Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu cũng bị CDQL vạch mặt chỉ tên là những kẻ chuyên chính, bảo thủ giáo điều, bao cấp… Nông Đức Mạnh yếu kém toàn diện mà lại lăn nhăn ngoại tình như Lê Khả Phiêu. Nguyễn Phú Trọng thi gian dối vờ vĩnh khóc lóc”tôi xin kỷ luật mà BCH không cho”. Trương Tấn Sang hay bóng gió“đồng chí X”,“bầy sâu”, và nhất là thường kêu ca ấm ức“cay đắng lắm”,nghe sao như đàn bà nỗi cơn ghen hơn là ông Chủ tịch nước! Còn ông Tướng Phùng Quan Thanh “Ăn không nên đọi-Nói không nên lời”. “Phạm Quang Nghị mang thành tích dọn vệ sinh thủ đô đi ngoại giao”. Nhìn cho kỹ mặt ông nào cũng dính lọ tham nhũng.

Tóm lại, qua những lập luận ở trên với những bằng chứng cụ thể được minh họa bằng hình ảnh, ghi âm, YouTube, trang mạng CDQL chỉ cho dân cư mạng thấy rằng những thành phần lãnh đạo cao cấp của ĐCSVN, cũ cũng như mới, không còn đủ khả năng và tư cách để lãnh đạo nhân dân và đất nước. Rõ ràng trang mạng CDQD chỉ cho ĐCSVN thấy rằng họ không còn đủ lý do để tồn tại.  

Phần cốt lõi của bài viết “Mũi Thuyền Xẻ Sóng-Mũi Cà Mau” là nêu cao khả năng nhận thức của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trước thời cuộc, một Nguyễn Tấn Dũng biết vượt lên chính mình. Trước khi lao vào mũi nhọn này, trang mạng CDQL nhắc lại giai đoạn đấu tranh kiên cường của ông Dũng trong thời gian Hội Nghị Trung Ương 6, Khoá XI:

    “ Tháng năm-2012, tbt Nguyễn Phú Trọng có ý định hạ bệ Thủ tướng Dũng bằng thủ đoạn mà ông Nguyễn Văn Linh đã sử dụng trong việc hạ bệ các ông Nguyễn Cơ Thạch, Võ Văn Kiệt và Trần Xuân Bách. Ông Trọng dùng bài “phê và tự phê” trong nội bô BCT. Ông Dũng cùng hàng trợ lý không khoanh tay chịu trận, không để cho TBT lấn sân. Ban Chấp Hành-Trung Ương-BCH-TƯ-là cơ quan quyền lực cao nhất của Đảng mới đủ thẩm quyền quyết định. Tháng Mười-2012, Hội nghị BCH-TƯ khai mạc, ông Trọng tuyên bố: BCT đã thống nhất 100% đề nghị BCH-TƯ cho được nhận một hình thức kỷ luật và xem xét kỷ luật đối với một đồng chí Ủy viên Bộ chímh trị”. Cùng lúc blog ‘Quan Làm Báo’ ra đời, tung những thông tin cá nhân tấn công ông Dũng. Thậm chí còn tung tin gia đình ông Dũng đã bắt đầu di tản khỏi Việt Nam…Hôi nghị BCH-TƯ 6 bế mạc. Ông Dũng bình yên. Thế cờ đảo ngược. Ông Trọng diễn một màng bi hài chưa từng có trong lịch sử: Khóc trên kinh truyền hình quốc gia, “xin BCH-TƯ cho BCT một hình thức kỷ luật nhưng không được”. Từ đó uy tín cá nhân của ông Trọng bắt đầu lao xuống vực thẩm trong khi uy tín của Thủ tướng Dũng bắt đầu có dấu hiệu khôi phục…”. Như vậy, vào giờ chót BCH-TƯ đồng tình nhất trí với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Mặc cảm bị bỏ rơi, tbt Trọng khóc là phải..

Sau đó trang mạng CDQL quay sang miêu tả chân dung nhận thức của ông Dũng:

   ”Trình độ nhận thức của các ủy viên BCT hiện tại rất yếu, không theo kịp bánh xe lịch sử, cứ loay hoay bám víu lấy một mớ lý thuyết bảo thủ cũ nát. Hình như một mình Nguyễn Tấn Dũng có những thay đổi từ nhận thức trong thời gian gần đây nhất là từ vụ Giàn Khoan-HD-981.Thảng ông có những phát biểu khá táo bạo hợp với lòng dân hơn. Khi nói về quan hệ Việt-Trung ông bảo “không thể đánh đổi chủ quyền quốc gia lấy tình hữu nghị viễn vông” hay “không có chuyện nhà anh cũng là nhà tôi”…Cho đến giờ chưa một ai dám đụng đến,chỉ ông dám nói “người dân được làm những gì mà luật pháp không cấm”. Ông cũng công khai đề nghị  phải có luật biểu tình, được đưa thông tin lên mạng, tôn trọng quyền được biết của dân…Những bài phát biểu của ông đỡ mùi bảo thủ, mùi giáo điều, mùi dạy dỗ, mùi trịch thượng, mùi rao giảng. Nó mang chút hơi hướng của nhân văn, của khai phá, vượt xa những ủy viên BCT mang học hàm học vị đầy mình…Lí lịch của ông rõ ràng, không mù mờ ám muội như Lê Đức Anh. Đời tư của ông cũng trong sạch, không ngoai tình, tai tiếng như Lê Khả Phiêu hay Nông Đức Mạnh”...Cuối cùng trang mạng CDQL hy vọng: “Ông Dũng vượt lên như một người thuyền trưởng. Liệu ông có thể đưa con thuyền vượt qua sóng gió. Liệu ông có thể trở thành mũi thuyền rẽ sóng ra khơi…”.

Qua toàn cảnh của bài viết “Mũi Thuyền Xẻ Sóng-Mũi Cà Mau”, tôi nhớ lại bức tranh phong cảnh đấu tranh chính trị của Liên Xô cũ: Năm 1991 chủ nghĩa cộng sản hoàn toàn sụp đổ tại Đông Âu và Âu châu sau khi bức tường Đông Bá linh bị người Đức đạp đổ-1989. Xã hội chủ nghĩa trở nên lạc hậu, không còn đất đứng tại Nga, Đông Âu và Âu châu. Năm 1989, nhà cách mạng Nga Boris Yeltsin, nhờ sự hỗ trợ kín đáo của tbt Mikhail Gorbachev, sau khi tự ý rời bỏ BCT của LBXV, Yeltsin hô hào bầu cử Quốc hội tự do. Cùng năm đó Yeltsin đắc cử Nghị viên Quốc hội- một Quốc hội dưới thời Liên Xô lần đầu tiên được bầu cử tự do. Năm 1990 được toàn thể Nghị viên Quốc hội bình bầu làm Tổng thống, Yeltsin liền tuyên bố thành lập một Nước Nga Mới theo đuổi chính thể Đa nguyên, Dân Chủ,Tự Do, chấn hưng kinh tế qua lộ trình Thị trường Tự do. Cùng năm ấy, tbt Gorbachev xóa bỏ điều 6 Hiến pháp LBXV, tước đoạt quyền lực của DCSLX, dọn đường cho sự tiến thân sau này của Boris Yeltsin lên làm Tổng thống của nước Nga thật sự, một nước Nga đa nguyên, dân chủ, tự do vào năm 1991. Cũng vào năm 1991, lấy tư cách là Tổng thống nước Nga mới, Boris Yeltsin ký sắc lệnh cấm ĐCSLX không được hoạt động trên đất Nga và đặt ĐCSLX ra ngoài vòng pháp luật. (1)

Ngoãnh nhìn lại diễn biến trong nước qua sự miêu tả và minh họa từ những trang mạng CDQL, tôi nghĩ rằng việc tranh chấp, đấm đá nhau trong nôi bộ ĐCSVN hôm nay mang sắc thái giống phần nào cuộc cách mạng Nga trong những năm 1988-1991. Sở dĩ Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng đứng lên vững chắc trên sân khấu chính trị của Việt Nam hôm nay là nhờ sự hỗ trợ của những đảng viên tiến bộ của ĐCSVN, nhất là BCH-TƯ, chẳng khác nào Tổng thống Yeltsin đứng lên trên nghị viện-Duma-của LBXV năm 1990 nhờ sự hỗ trợ của các đồng viện, những đảng viên tiến bộ của ĐCSLX, nhất là tbt Mikhail Gorbachev.

     Những ai quan tâm đến trang mạng CDQL trong những ngày gần đây đều ngạc nhiên và tự hỏi: tại sao trang mạng CDQL tự dưng đứng khựng lại trong suốt 15 ngày qua, kể từ ngày 29-1 đến hôm nay 14-2-15? Trang mạng CDQL gặp bất trắc? Trang mạng CDQL có mệnh hệ gì không?.

Dù gì chăng nữa, đến hôm nay, tôi nghĩ trang mạng CDQL đã làm tròn sứ mệnh lịch sử. Toàn văn bản của trang mạng CDQL trong suốt 3 năm 6 tháng vừa qua là những biên bản có giá trị lịch sử, là nhân chứng  của một thời kỳ ĐCSVN từ chế độ chuyên chính vô sản, độc tài, giao điều bảo thủ chuyển hóa thành chế độ Dân chủ, Đa nguyên- Từ một nước Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam chuyển đối thành một Nước Cộng hòa, Dân chủ, Tự do Việt Nam. Ở tuổi 85, ĐCSVN trở nên già nua, giáo điều bảo thủ. ĐCSVN không còn khả năng lãnh đạo lịch sử đất nước. Đảng Công Việt Nam phải biết tự mình chuyển hóa. Nếu không, ĐCSVN sẽ bị chôn vùi trong bóng tối của lịch sử. /.

Đào Như Thetrongdao2000@yahoo.com

Oak park, Ill. USA Feb-13-2015

GHI CHÚ NGUỒN

(1)- Boris Nikolayevich Yeltsin - của cùng tác giả Đào Như

http://www.vietnamdaily.com/index.php?c=article&p=58381

16 Tháng Tư 2015(Xem: 7580)
"Dù không tham gia vào vụ kiện nhưng Trung Quốc đã đầu tư rất nhiều trong việc xây dựng lập luận là Tòa Án được thành lập dưới Phụ Lục VII không có thẩm quyền phán xét đơn kiện của Phi Luật Tân. Tuy rằng đã tuyên bố phủ nhận thẩm quyền nhưng Trung Quốc chắc chắn là không muốn bị đặt vào thế khinh mạn phán quyết của Tòa đặc biệt là khi Tòa gồm có những vị thẩm phán hàng đầu được mọi người kính trọng."
14 Tháng Tư 2015(Xem: 7441)
Từ bối cảnh trên, dường như những người nêu giả định trên muốn có câu trả lời cho gỉả thiết: Nếu ngày 30-4-1975 Việt Quốc thắng Việt Cộng, liệu “Bên thắng cuộc Việt Quốc” có đối xử với “Bên thua cuộc Việt Cộng”, như Việt cộng đã làm sau ngày 30-4-1975 đối với Việt quốc hay không? Hay còn tệ hại hơn nhiều?
12 Tháng Tư 2015(Xem: 7942)
* Một số bình luận ghi nhận về bản Thông Cáo Chung ký kết giữa hai đảng CSVN và CSTQ: BBC, VNTB, Ts Nguyễn Thanh Giang, Lê Anh Hùng, Ts Carlyle A. Thayer, Ts Nguyễn Nhã
09 Tháng Tư 2015(Xem: 7987)
"Việt Nam quen dùng vũ khí của Nga trong Cuộc Chiến tranh Đông Dương..." Trong Ba cường quốc (cung cấp vũ khí) đó, Nga là nước duy nhất không bao giờ dùng vũ khí chống lại Việt Nam. Nga là nước duy nhất không có mưu đồ địa chính trị chống lại Việt Nam." "Theo ý kiến của Nga thì trong vấn đề tranh chấp lãnh thổ, hai quốc gia này hoàn toàn đủ thông thái để giải quyết vấn đề một cách hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế, trên cơ sở hai bên giữ uy tín và cùng có lợi." "Quyền lợi của Mỹ là không được cho phép Trung Quốc quá mạnh trong vùng này [châu Á Thái Bình Dương]. Nghĩa là đấy là trò chơi địa chính trị giữa hai cường quốc, chơi nhau theo [kiểu] zero sum game, ai được cái gì và ai mất cái gì. Việt Nam trong hoàn cảnh này chỉ đóng vai trò như là con tốt. Mỹ chỉ bảo vệ quyền lợi của Mỹ chứ không bảo vệ quyền lợi của Việt Nam đâu."
07 Tháng Tư 2015(Xem: 6781)
"Như vậy sách lược của Henry Kissinger với Biển Đông là cứ giữ nguyên hiện trạng đầy xáo trộn như vậy càng lâu càng tốt. Đúng là sách lược ‘đục nước béo cò’. Nhờ vậy mà TQ và Mỹ tha hồ thủ lợi tốt hơn là Mỹ và TQ tranh chấp gây hấn, chiến tranh một mất một còn trên Biển Đông."
05 Tháng Tư 2015(Xem: 8655)
"Nếu kết quả của đại hội 12 được phía Mỹ toại nguyện thì đương nhiên cánh cửa TPP rộng mở đón Việt Nam. Nếu kết quả đại hội 12 không được lòng người Mỹ thì cũng đồng nghĩa với việc cánh cửa TPP khép lại đối với Việt Nam".
31 Tháng Ba 2015(Xem: 9516)
Ts Nguyễn Hưng Quốc: Một chính khách lớn và một người thầy xấu. Huỳnh Ngọc Chênh: Lý Quang Diệu có độc tài gia đình trị?
22 Tháng Ba 2015(Xem: 8504)
"Nhưng vẫn có lý do để tin rằng, ít nhất là trong nửa đầu thế kỷ này, Mỹ vẫn sẽ giữ được ưu thế của nó về các nguồn lực và tiếp tục đóng vai trò trung tâm trong cán cân quyền lực toàn cầu. Tóm lại, trong khi kỷ nguyên ưu thế của Mỹ chưa kết thúc, nó sẽ thay đổi theo những cách quan trọng. Những thay đổi này liệu có giúp tăng cường an ninh và thịnh vượng toàn cầu hay không hiện vẫn còn chưa rõ".
17 Tháng Ba 2015(Xem: 7908)
Vì sao chính phủ Hoa Kỳ quyết định lên tiếng công khai dù biết Việt Nam sẽ không hài lòng? Câu trả lời có lẽ là Hoa Kỳ ngày càng lo ngại về khả năng khôi phục hiện diện quân sự của Nga ở những vùng ảnh hưởng của Mỹ. "Vịnh Cam Ranh, nơi từng là căn cứ của Hoa Kỳ và trong quá khứ cũng từng bị hải quân Pháp và Nhật kiểm soát, nằm cách Sài Gòn 290 km về hướng Đông Bắc là một cảng nước sâu tự nhiên. Guam, lãnh thổ của Mỹ ở Thái Bình Dương, nơi đặt căn cứ không quân Andersen, cách Việt Nam 4.000 cây số về hướng Đông".
15 Tháng Ba 2015(Xem: 7049)
Để đánh dấu 20 năm bình thường hóa quan hệ ngoại giao Việt-Mỹ, đại sứ Mỹ tại Hà Nội, Ted Osius, tổ chức buổi nói chuyện trực tiếp với toàn thể giảng viên và sinh viên thuộc viện Đại Học Quốc Gia Hà Nội hôm 6 tháng 3-2015. Trong dịp này, đại sứ Ted Osius nêu ra 3 chủ điểm của cột mốc lịch sử -20 năm bình thường hóa quan hệ ngoại giao Việt-Mỹ, gồm có:
10 Tháng Ba 2015(Xem: 8849)
Phát biểu quan trọng của Đại sứ Mỹ Ted Osious tại Đại học Quốc gia Hà Nội "Điều đó cho thấy rằng có vẻ như là ông Ted Osius không chỉ nắm được lịch trình của đoàn Việt Nam, sắp tới ông Tổng Bí thư Đảng Nguyễn Phú Trọng, ông Quang và có thể cả những chính sách nữa đi Mỹ, mà còn có thể dự đoán được kết quả của chuyến đi đó thành công như thế nào và thành công ở mức độ nào".
05 Tháng Ba 2015(Xem: 8391)
Rà soát lại hồ sơ cá nhân của ông Kim cho thấy rằng năm 2010 ông Kim đã có một lần tấn công Đại sư Nhật tại Seoul cũng vì chung một chủ đề Thống Nhất Triều Tiên. Ông Kim Young Man, ngưòi phát ngôn của Hội Đồng Hòa Giải và Hợp Tác Thống Nhất Triều Tiên, cũng là đơn vị đã tổ chức mời ông Đại sứ Lippert đến thuyết trình, cũng đã lên tiếng xin lỗi về tình trạng mất an ninh tại sự kiện này.
03 Tháng Ba 2015(Xem: 13400)
Ngày 28/10 năm 2014, trong chuyến công du Ấn Độ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã viếng thăm Bồ Đề Đạo Tràng. Hình ảnh người đứng đầu Chính phủ ngồi xếp bằng, tay đeo tràng hạt, cung kính chắp tay lạy Phật như một Phật tử thuần thành xuất hiện khắp trên các tờ báo lớn của Việt Nam. Tuy nhiên, chưa thấy ai đặt vấn đề liệu hành vi trên của ông có mâu thuẫn với việc ông phủ nhận có theo bất kỳ tôn giáo nào trong các bản khai lý lịch của mình.
01 Tháng Ba 2015(Xem: 10927)
Mở đầu bài viết “Tản Mạn Chuyện Đổi Mới Sáng Tạo” đăng tải trên báo Tia Sáng hôm 10-2-15, GS Hoàng Tụy viết: “Khi mô tả sự phát triển kém cỏi của đất nước, chúng ta hay dùng từ lạc hậu hay tụt hậu, nhưng tôi để phản ảnh đúng hơn thực chất phải nói ta đang trì trệ trong tụt hậu.
24 Tháng Hai 2015(Xem: 30424)
CDQL có thể là thuộc phe nhóm của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, vì nó rất có lợi cho ông. Đây là nhận định của rất nhiều người. CDQL phục vụ khá rõ cho ý đồ và tham vọng của ông Dũng nhằm chức Tổng Bí thư, thậm chí kiêm nhiệm thêm chức Chủ tịch nước (như tại Trung Quốc) tại Đại Hội XII tới.
11 Tháng Hai 2015(Xem: 8094)
Sau khi Nhật đảo chánh Pháp, ngày 11-3-1945 Vua Bảo Đại đã Tuyên Bố Độc Lập cho Việt Nam, bãi bỏ mọi hiệp ước đã ký với Pháp:“Chiếu tình hình thế giới nói chung, và tình hình Á châu nói riêng, chính phủ Việt Nam long trọng công khai tuyên bố, kể từ ngày hôm nay, hiệp ước bảo hộ ký với nước Pháp được bãi bỏ, và đất nước thu hồi chủ quyền độc lập quốc gia…” Đến ngày 17-4-1945, Thủ Tướng Trần Trọng Kim trình danh sách Nội các lên vua Bảo Đại phê chuẩn và Nội các Trần Trọng Kim ra mắt Quốc dân vào 2 ngày sau đó.
01 Tháng Hai 2015(Xem: 7947)
Điếu Cày: Kể từ khi chiến tranh Việt Nam kết thúc, cùng với thời gian, cả Washington lẫn Hà Nội đều theo đuổi một quan hệ gần gũi nhau hơn trên nhiều phương diện, và dần dần đã chuyển dịch từ thế đối địch sang đối tác.