Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn - Viết về Mẹ nhân mùa Vu Lan

29 Tháng Tám 20208:06 SA(Xem: 297)

VĂN HÓA ONLINE - VĂN NGHỆ - THỨ BẨY 29 AUG 2020

Ý kiến-Bài vở vui lòng gởi về:  lykientrucvh@gmail.com (VănHóa Online-California)


image039


Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn - Viết về Mẹ nhân mùa Vu Lan


nguoiphattu.com - Nguyễn Đức Sơn là nhà thơ quê gốc Thừa Thiên Huế, ông được giới văn nghệ yêu nước miền Nam trước năm 1975 gọi là một trong ba kỳ nhân của thời đó (hai người còn lại là Bùi Giáng và Phạm Công Thiện)


Hạt cơm mùa Vu lan


Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận. Nguyễn Đức Sơn bắt đầu công việc viết của mình với với bút hiệu Sao Trên Rừng. Ông được coi là một người có cá tính đặc biệt.


image040

Thầy Tuệ Sĩ và nhà thơ Nguyễn Đức Sơn. ảnh - thunguyetvn.com


Theo sự sắp xếp của làng văn miền Nam trước năm 1975, ngoài việc được gọi là một trong ba kỳ nhân của làng văn nghệ, ông còn được sắp xếp theo kiểu "thuần văn học hơn" là một trong tứ trụ thi ca của miền Nam, ba người còn lại là Bùi Giáng, Thanh Tâm Tuyền, Tô Thuỳ Yên.Năm 1979, Ông cùng gia đình mình rời bỏ chốn phồn hoa đô thị chuyển lên ngọn núi Phương Bối, Lâm Đồng để ... sống một cuộc sống thanh tịnh.Hiện ông sống tại Phương Bối, Lộc Châu,  Bảo Lộc, Lâm Đồng, Ông nổi tiếng là lão thi sĩ vạn thông (vì ông trồng một vạn cây thông) với biệt danh Sơn Núi.(Nguồn http://vi.wikipedia.org)


MÂY TRẮNG


Mẹ chết từ thu lá rụng vàng
Con về đất cũ vấn khăn tang
Mẹ ơi con điếng người bên mộ
Trằn trọc đêm dài con khóc than.

Từ đó còn gì lưu luyến nữa
Lạnh lùng con sống chuổi ngày đơn
Mẹ ơi biết mấy nơi phường phố
Con bước chân lên đếm tủi hờn.

Hờ hững bao người đâu phải mẹ
Nghẹn ngào con khóc những đêm mưa
Mẹ ơi năm tháng ròi qua cũng
Con sống hình như để sống thừa.

Bước giữa phố phường mưa gió để
Nghe cười thiên hạ những nhà vui
Bao nhiêu mái tóc bằng con đó
Mẹ nghĩ làm sao chẳng ngậm ngùi.

Họ cũng như con thời trẻ dại
Một thời trẻ dại đã qua đi
Có người mẹ đứng nhìn con ngủ
Sờ tráng cười nhưng chẳng nói gì.

Mẹ chết di ròi con mới thấy
Long dâng rào rạc nghồn thương yêu
Nhớ rằng có bận từng đêm trắng
Mẹ thức cho con ngủ được nhiều.

Mẹ khổ cho con được sướng vui
Con no mẹ đói vẫn tươi cười
Áo đơn mẹ nhịn cho con ấm
Và biết bao nhiêu nữa kiếp người.

Hình bóng ngày xưa khuất núi rồi
Còn đây khăn trắng vấn đầu thôi
Còn dây một mãnh hồn đơn chiếc
Như cánh chim côi bạt cuối trời.

Con nguyện thề ghi sâu ký ức
Huyệt dài bóng xế lấp đời con
Lạy phật cho mẹ hồn siêu thoát
Phảng phất về đây thương nhớ con.

Hai cõi bao giờ được gặp nhau
Tóc xanh dù trắng đến bạc đầu
Làm sao quên được, sao quên được
Mẹ ở đâu rồi trên biển dâu?



Thơ: Nguyễn Đức Sơn (Sơn Núi

08 Tháng Tám 2020(Xem: 354)
02 Tháng Tám 2020(Xem: 343)
17 Tháng Ba 2020(Xem: 767)
06 Tháng Ba 2020(Xem: 859)
06 Tháng Hai 2020(Xem: 947)