Một dân tộc thiếu năng trí tuệ

10 Tháng Hai 20228:03 SA(Xem: 684)

VĂN HÓA ONLINE – DIỄN ĐÀN 4 - THỨ NĂM 10 FEB 2022

Ý kiến-Bài vở vui lòng gởi về:  lykientrucvh@gmail.com


Một dân tộc thiếu năng trí tuệ

image017

Hà Văn Thùy


Từ khi bị đặt lên đầu cái ách chuyên chính vô sản, dân tộc Việt mất quyền làm người mà bị giáng xuống hàng súc vật. Không may mắn như những công dân cao cấp trong Trại của G. Owells, dân tộc Việt bị biến thành loài giáp xác, họ nhà tôm. Vô sản đồng nghĩa với vô học. Khi cứt lộn lên đầu thì mọi chuyện thối tha từ đó sinh ra! Bỉ nhân khỏi cần phải rỗi hơi tốn nhời, vì với sự trải nghiệm của mình, mỗi vị có thể viết cả pho sách về cái “hương vị” này! Bỉ nhân cho là thế, bởi nhẽ, dù có bị nghìn năm nô lệ giặc Tàu, trăm năm nô lệ giặc Tây thì cha ông chúng ta vẫn là Người. Không là Người sao dám đánh và thắng hai đế quốc to?! Chỉ khi… Phải chăng đó cũng là cái vận số của dân tộc, được lập trình trong câu sấm: Đỏ đầu làm tội đã qua/Trắng răng còn tội bằng ba đỏ đầu!


Sau hơn nửa thế kỷ bị thống trị thực sự bởi đám vô học thì nay, chuyên chính vô sản chỉ còn là cái lá nho nói theo lối tây, hay nước vỏ lựu, máu mào gà theo cách nói Việt để che đậy sự thống trị thực sự của thứ chủ nghĩa tư bản hoang dã chưa từng có trong lịch sử nhân loại! Tuy nhiên, do trung thành với truyền thống, cái mùi xú uế vẫn phát tác kinh hoàng. Đúng như câu thơ của nhà thơ nào đó: dân tộc chửa thành người, sống những ngày man rợ!


Không hiểu có “quan niệm về "Cộng sản VN" nặng nề” hay không nhưng đó chính là những điều tôi rút ra về chủ nghĩa cộng sản (CNCS) sau khi khảo cứu tới tận cùng lịch sử nhân loại dưới góc nhìn triết học.


Xin bắt đầu từ Karl Marx. Là trí thức hàng đầu của nước Đức, Marx còn là nhà thơ, nhà nhân văn chủ nghĩa nhiệt thành đứng ra bênh vực các dân tộc bị áp bức và thợ thuyền bị ngược đãi. Câu nói “Từ mỗi lỗ chân lông của chủ nghĩa tư bản (CNTB) đều tiết ra máu của các dân tộc thuộc địa và mồ hôi của thợ thuyền chính quốc” nổi tiếng như sự đúc kết về tội ác của CNTB. Từ tri thức lịch sử thời bấy giờ, ông và bạn ông F. Engels tin rằng châu Âu là trung tâm của văn minh nhân loại. Và toàn nhân loại đều bắt đầu từ công xã nguyên thủy tiến tới chế độ nô lệ, phong kiến rồi tư bản. Bằng trí óc mẫn tiệp của mình, ông nhận ra hai trụ cột làm nên CNTB là tư hữu và sự thống trị của giai cấp tư sản. Chính vì vậy, ông đưa ra lý thuyết chuyên chính vô sản. Như một phép mầu, chỉ cần xóa bỏ tư hữu và đặt xã hội dưới sự điều hành của giai cấp vô sản, lập tức mọi tội ác của CNTB chấm dứt và thế giới đại đồng!


Khi tuyên bố như vậy, Marx cũng như trí thức phương Tây không hề biết rằng, có hai thế giới. Phương Đông không theo con đường của phương Tây mà từ công xã nguyên thủy tới công xã nông thôn rồi quân chủ chuyên chế. Phương Đông không hề có chế độ phong kiến với đặc trưng bản chất của nó là phong hầu kiến địa. Hay nói chính xác hơn, chế độ phong kiến chỉ xuất hiện vào thời Chu xa xăm. Từ thời Tần trở đi Trung Quốc không có chế độ phong kiến. Việt Nam chưa bao giờ có chế độ phong kiến đúng nghĩa của thuật ngữ này. Ông cũng không hiểu điều ông nói “phương thức sản xuất châu Á” thực sự là gì để sau này những người ăn theo nói leo luôn miệng chỉ trích cái điều mà họ không hiểu. Trong khi đó “phương thức sản xuất châu Á” là nền sản xuất nông nghiệp lúa nước có công lớn xây dựng con người và văn hóa phương Đông, gia sản kỳ vĩ của nhân loại.


Khi tuyên bố chuyên chính vô sản, tuy với lòng thiện nhưng do trình độ hạn chế, vô tình Marx đã làm cái điều mà sau này lịch sử gọi là phản tiến hóa và chống loài người!  Bởi lẽ việc đi tới TBCN ở phương Tây hay quân chủ chuyên chế ở phương Đông là sự vận hành tự nhiên của lịch sử. Đó là quá trình của máu và nước mắt. Tuy nhiên, do hai cột trụ là chế độ tư hữu và sự thống trị của giới hữu sản luôn đảm bảo cho con người giữ được nhân cách (có tài sản) đồng thời xã hội được dẫn dắt bởi trị tuệ (những người có học trong giới hữu sản). Một khi xóa bỏ sự vận hành tự nhiên ấy sẽ làm đứt gẫy quá trình tiến hóa và tiêu diệt nền văn minh, đẩy nhân loại tới thảm họa.


Một câu hỏi, chuyên chính vô sản tạo ra cái gì? Súng đẻ ra chính quyền. “Bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình!” Tới một lúc chính những người vô sản nhờ quyền hành đã tham nhũng trở thành tầng lớp hữu sản mới. Đồng thời cũng sản sinh tầng lớp vô sản mới từ những người bị tước đoạt! Và cố nhiên một cuộc “tích lũy tư bản ban đầu” đầy nước mắt nảy sinh!


Sang Việt Nam, chủ thuyết phản tiến hóa, chống nhân loại của Marx biến thành khẩu hiệu “Trí phú địa hào đào tận gốc trốc rễ” của Trần Phú. Do thiếu tri thức xã hội học, người CSVN máy móc tuân theo giáo điều của chủ nghĩa Marx, hư cấu ra chế độ phong kiến ở Việt Nam. Từ đó xác lập nhiệm vụ chiến lược bài phong tàn phá toàn bộ cơ sở xã hội của đất nước, hủy hoại nền văn hiến hình thành từ nhiều nghìn năm, làm tan rã đạo đức tinh thần và tâm linh của cộng đồng, gây khủng hoảng xã hội nghiêm trọng, để di hại tới hôm nay. Rất nhiều giá trị tốt đẹp bị mất đi, không thể phục hồi. Thất bại của Xô viết Nghệ An là tất yếu. Nếu cứ giữ chủ trương ấy, chắc chắn sẽ không có bất cứ cuộc cách mạng nào thành công ở VN. May mà sau sự ra đi của những con người quá khích này, năm 1941 Nguyễn Ái Quốc đã giành lại quyền lãnh đạo. Ông đưa ra khẩu hiệu mới: Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết/Thành công, thành công, đại thành công và Tổ quốc trên hết. Thế cờ được lật ngược một cách ngoạn mục: đối tượng cách mạng của Trần Phú trở thành đồng minh cách mạng của Hồ Chí Minh. Chính chủ trương này làm nên thành công của cách mạng tháng 8 (CMT8) và thành lập VNDCCH. Nhưng từ sau 1951, cái mầm ung thư chuyên chính vô sản (CCVS) nhận nguồn thuốc kích thích từ bên ngoài, di căn trong cơ thể đảng cộng sản (ĐCS). Trong vòng vây của công nông đa số, Hồ Chí Minh mất dần quyền lực, ngày càng bị vô hiệu hóa. Tiêu biểu là sư cô đơn của ông trong kỳ họp thứ 15 TW khóa III và cú chết hụt cuối năm 1967. Xin kể câu chuyện nhỏ để bạn đọc suy ngẫm. Bạn thời phổ thông của tôi, nghệ sỹ Điện ảnh Đào Trọng Khánh kể: Năm 1967 ông làm phụ cho đạo diễn của Xưởng phim Tài liệu thời sự TW đến quay một buổi họp của Bộ Chính Trị. Thấy cụ Hồ vừa nói được mấy câu thì ông Tố Hữu cắt ngang: “Bác ngồi xuống đi, Bác biết gì mà nói!” Cụ Hồ nín khe, lủi thủi ngồi xuống. Bạn tôi quá sợ, phải đưa mắt nhìn sang chỗ khác. Cái ác hoành hành, tai họa dáng xuống dân tộc.


Có thể hình dung, xã hội VN như một cánh rừng, dù tả tơi sau bão tố và khói lửa vẫn có đủ những cây đại thụ cùng kỳ hoa dị thảo. Nhưng khi cái búa CCVS vung lên thì bình địa tất cả. Và trên hoang tàn được gieo những “hạt giống công nông”. Những hạt giống này được tôi luyện trong những “nhà thúc mầm” để trở thành lớp người được mệnh danh “dốt như chuyên tu, ngu như tại chức.”  Có địa vị quyền lực và tiền của nhưng vì mặc cảm với tri thức nghèo nàn của mình nên những người này thêm một lần tham nhũng: bằng cấp. Với những cách gian manh nhất, họ được trang bị học hàm học vị cùng mình rồi chiếm lĩnh toàn bộ hoạt động của đất nước từ chính trị, quân sự, kinh tế văn hóa… Kết quả nhãn tiền là hôm nay Việt Nam trở thành dân tộc thiểu năng trí tuệ.


Chỉ có một số trí thức công nông do hưởng phúc của tổ tiên nên trưởng thành. Bên cạnh đó là hạt giống của những loài cây quý bị triệt hạ, qua dập vùi của thời cuộc, vẫn từ gian nguy, đau khổ vươn lên. Hai dòng ưu tú này trở thành lớp trí thức mới của đất nước. Nhưng cay đắng thay, họ chưa bao giờ trưởng thành vì dưới cái bóng cớm của CCVS.


Trong khi đó, những chiến sỹ công nông nhờ quyền lực trở nên giầu có, hình thành lớp tư bản mới, khao khát làm giầu và làm giầu một cách tàn bạo mà chủ yếu là tham nhũng hoặc tước đoạt. Kết quả là dân tộc Việt chịu hai khúc đoạn trường. Khúc đầu là mồ hôi, nước mắt trong quá trình tiến hóa tự nhiên theo dòng lịch sử làm nên một dân tộc văn hiến. Khúc tiếp theo là sau cú san bằng bình địa của CCVS để tạo dựng thiên đường cộng sản chủ nghĩa (CSCN) bất thành, đưa quốc gia dân tộc trở về thời số không. Sau đó bước vào cuộc tích lũy tiền tư bản man rợ… Nghiêm trọng nhất là nền văn hiến tổ tiên tạo dựng hàng nghìn năm bị tan vỡ, con người mất gốc, lạc hồn thành một lũ vị thành niên to xác ngu ngơ trôi sông lạc chợ bơ vơ bên rìa thế giới! Đó chính là lý do khiến dân tộc chưa trưởng thành.


Hà Văn Thùy


Cùng tác giả xin gõ vào mục tìm kiếm trên Văn Hóa Online:  Hà Văn Thùy