Đại úy Thương binh James Thạch làm việc nghĩa

16 Tháng Chín 201412:00 SA(Xem: 9211)
“NHẬT BÁO VĂN HÓA-CALIF.” THỨ NĂM SEP 2014

Trà Mi-VOA

Thương binh James Thạch dùng nỗi đau của mình xoa dịu nỗi đau người khác

image018
Đại úy James Thạch và Thẩm phán Tối cao Pháp viện Sonia Sotomayor

Trà Mi-VOA

14.09.2014

Một cựu quân nhân Mỹ gốc Việt trẻ tuổi dù đã giải ngũ từ năm 2009 vì hai lần bị thương nặng từ chiến trường Iraq và dù hằng ngày vẫn phải điều trị các thương tật về thể xác lẫn tinh thần, nhưng vẫn tìm mọi cách hỗ trợ các đồng đội cùng cảnh ngộ và giúp đỡ người nghèo tại Việt Nam qua các chuyến đi từ thiện.

Đó là tinh thần hy sinh-đóng góp của đại úy bộ binh James Văn Thạch đối với quê mẹ và với đất nước đã cưu mang mình.

Ra trường với bằng luật, nhưng James Thạch đã rời bỏ sự nghiệp mơ ước để tình nguyện sang chiến trường Iraq chiến đấu chống khủng bố sau vụ tấn công 911 kinh hoàng ở Hoa Kỳ.

Đại úy Thạch là quân nhân gốc Việt đầu tiên làm cố vấn quân sự cho quân đội Iraq. Anh có 11 năm phục vụ trong quân ngũ Hoa Kỳ, từng lãnh Purple Heart, huy chương Tổng Thống Mỹ tưởng thưởng cho chiến binh bị thương hay tử trận trong chiến đấu, và huy chương Ngôi Sao Đồng vinh danh các quân nhân chiến đấu anh dũng.

Với hai lần bị thương nặng khi tác chiến ở Iraq, đại úy Thạch gánh chịu những chấn thương trên khắp cơ thể từ não, mắt, cổ, lưng, chân, tới tâm lý và nhận thức, với một mắt trái không còn nhìn thấy, tay chống gậy để di chuyển, và hàng chục viên thuốc hỗ trợ hằng ngày để điều trị các chấn thương thể chất và tâm lý. Thế nhưng nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần không làm anh quỵ ngã mà đã được anh vận dụng để giúp xoa dịu nỗi đau của nhiều người khác. Anh tìm đến rất nhiều nơi, dù là các quân y viện trên cả nước hay các căn cứ Mỹ ở nước ngoài, để động viên tinh thần người lính. Anh còn quan tâm đến tình hình ở Việt Nam, tích cực vận động cho nhân quyền và quyền của người thiểu số ở quê nhà và thậm chí còn lặn lội về tận Việt Nam để giúp đỡ các thương phế binh thời Việt Nam Cộng hòa, trẻ em mồ côi, và những người cô thế, kém may mắn.

Để tìm hiểu động lực và các công việc thiện nguyện mà người thương binh trẻ đang làm để đóng góp cho đời, mời quý vị cùng gặp gỡ đại úy James Văn Thạch trong câu chuyện với Tạp chí Thanh Niên VOA hôm nay.

Trà Mi: Dù anh đã thôi phục vụ quân đội vì các chấn thương nhưng không bao giờ thôi làm việc hướng tới cộng đồng. Điều gì đã tạo nên sức mạnh cho một người thương binh trẻ không bao giờ đầu hàng số phận?

James Thạch: Dù quân đội Mỹ nói tôi không thể tiếp tục làm một sĩ quan bộ binh nhưng tôi cảm thấy tôi còn có thể cống hiến nhiều hơn nữa cho các cựu quân nhân đồng đội và cho đất nước của mình. Cho nên, tôi quyết định nỗ lực giúp các cựu quân nhân có ý định tự tử vì bị khủng hoảng tâm lý. Theo thống kê khảo sát từ năm 2012, trên nước Mỹ cứ 65 phút lại có một cựu chiến binh tự tử, nghĩa là mỗi ngày có tới 22 trường hợp như thế. Với nền tảng xuất thân từ một trường luật, một đại úy bộ binh, và với chứng chỉ sau khóa huấn luyện về ngăn chặn tự tử, tôi tìm tới họ để chuyển tải thông điệp rằng chớ nên tự ti, mặc cảm, và xấu hổ về những chấn thương họ gánh chịu, đừng để những nỗi đau đó nhận chìm bản thân mình. Tôi động viên họ tìm kiếm một niềm đam mê mới, mà họ muốn vươn tới trong trang sách kế tiếp của cuộc đời. Tôi nói với họ rằng sự khao khát được sống và được cống hiến sẽ là một di sản họ để lại cho gia đình, làm cho người thân và cộng đồng hãnh diện về mình. Trước đây, tôi muốn vào quân đội Mỹ vì quốc gia này đã cưu mang gia đình tôi, và khi Hoa Kỳ bị khủng bố tấn công, tôi cảm thấy đã đến lúc tôi phải đại diện gia đình biểu lộ lòng cảm kích vì những cơ hội mà nước Mỹ đã mang tới cho chúng tôi.

Trà Mi: Ngoài ra, anh cũng tham gia vào các hoạt động cổ súy cho nhân quyền ở Việt Nam, đặc biệt chú trọng đến tình trạng người Thượng Tây Nguyên. Vì sao anh quan tâm đến cộng đồng thiểu số ở bên kia bờ đại dương?

James Thạch:  Khi tôi trong trường luật, tôi học về luật nhân quyền và luật quốc tế. Qua internet và qua các chuyến về thăm nhà, tôi luôn theo dõi tình hình và chính trị Việt Nam. Từ sự nghiên cứu của bản thân và các kiến thức về lịch sử trong ngành học chính của tôi từ thời đại học, tôi tin rằng nếu chính phủ Hà Nội mang lại cơ hội về giáo dục, việc làm, y tế, và thăng tiến cho các thành phần thiểu số ở Việt Nam ngang bằng với thành phần chiếm đa số trong xã hội thì đây chính là những nguồn lực rất quý giá. Họ có thể là những bác sĩ-kỹ sư đóng góp cho đất nước trong tương lai.

Trà Mi: Anh đã làm những gì để cổ võ cho quyền lợi của họ?

James Thạch: Tôi tìm tới các tổ chức vận động Liên hiệp quốc về vấn đề nhân quyền Việt Nam như Sáng hội người Thượng Tây Nguyên và Liên đoàn Khmer Krom, tư cấn cho họ các phương pháp vận động để chính phủ Việt Nam hiểu rằng các thành phần thiểu số là một phần của đại gia đình Việt Nam, họ đấu tranh đòi hỏi nhân quyền chứ không có ý định ly khai đòi độc lập hay muốn lật đổ chính quyền.

Trà Mi: Vì sao anh quan tâm đến vấn đề nhân quyền Việt Nam?

James Thạch: Dù tôi là công dân Mỹ nhưng trong cơ thể tôi mang dòng máu Việt, quê mẹ của tôi là Việt Nam, tôi luôn mong muốn những điều tốt đẹp cho người dân Việt Nam. Tôi hy vọng trong tương lai, người dân Việt Nam sẽ có được các nhân quyền bình đẳng, một nền dân chủ cởi mở hơn, và có nhiều cơ hội tốt hơn.

Trà Mi: Anh nghĩ gì về sự đóng góp của người Việt hải ngoại trong vai trò nối kết hai quốc gia cựu thù Việt-Mỹ và mối quan tâm của họ về vấn đề dân chủ-nhân quyền Việt Nam?

James Thạch: Đây là vấn đề tế nhị vì trong thời chiến tranh Việt Nam, chính quyền cộng sản đã gây ra rất nhiều tội ác với quân, dân miền Nam và đây là thực tế lịch sử đã được ghi chép lại. Cho tới ngày nay nỗi đau này vẫn còn âm ỉ trong cộng đồng người Việt chạy tị nạn cộng sản. Tôi cổ xúy các cách hỗ trợ người dân Việt Nam tập trung vào giáo dục, y tế, hay các hoạt động xã hội giúp đỡ người nghèo hơn là về Việt Nam làm thương mại hay tài trợ cho các tổ chức từ thiện do nhà nước quản lý. Tôi tập trung vào các lĩnh vực mà người Việt hải ngoại có thể giúp cho chính những người dân tại Việt Nam, chẳng hạn như trẻ mồ côi, thương phế binh vv..v..Cộng đồng người Việt hải ngoại là những tiếng nói nói thay cho những người dân trong nước khát khao dân chủ-nhân quyền nhưng không thể cất tiếng. Chúng ta lên tiếng để những kẻ vi phạm nhân quyền biết rõ là họ đang bị giám sát. 

Trà Mi: Anh có thể chia sẻ về những hoạt động và những dự tính kế tiếp trong các kế hoạch từ thiện của anh hướng về Việt Nam?

James Thạch: Mục tiêu của tôi là đi thăm và tìm hiểu thêm về các thành phần người thiểu số ở Việt Nam và vận dụng kiến thức của mình về luật để nói dùm họ, viết lên dùm họ và kêu gọi thúc đẩy sự giáo dục, chăm sóc y tế, và cơ hội bình đẳng hơn cho họ, thay vì chỉ quyên góp tài chính để giúp đỡ họ về mặt tài chính. Sắp tới tôi dự định dịch ra Anh ngữ hồi ký viết tay của bà Ngô Đình Nhu, cựu đệ nhất phu nhân Việt Nam Cộng hòa để quyên quỹ giúp các gia đình thương phế binh Việt Nam Cộng hòa còn sót lại ở Việt Nam và trẻ mồ côi.

Trà Mi: Từ những sự đóng góp cho xã hội và các hoạt động thiện nguyện bất chấp bị tàn phế vì chiến tranh, anh muốn gửi thông điệp gì tới giới trẻ Việt Nam?

James Thạch: Tôi khuyến khích họ làm quen và vận dụng internet để mở rộng kiến thức hiểu biết về tình hình xã hội và thế giới và dùng những kiến thức đó để lên tiếng vì một tương lai tươi sáng hơn cho chính bản thân, gia đình, xã hội, và đất nước của mình. Sự thay đổi nào cũng cần có thời gian và thế hệ trẻ là động lực làm nên những thay đổi. Người trẻ là tương lai của đất nước, nên các bạn hãy mạnh dạn và kiên trì, nhưng chớ có hy sinh lý tưởng cốt lõi của mình.

Trà Mi: Chân thành cảm ơn đại úy James Thạch đã dành thời gian cho cuộc trao đổi này./

09 Tháng Mười 2014(Xem: 10266)
Hiện nay tổng số người Việt sinh sống tại hải ngọai, thì ước lượng có đến 4.5 triệu người. Như vậy, nếu so sánh với dân số trong nước là 90 triệu, thì số người Việt hải ngọai đã chiếm đến tỉ lệ 5% của tổng số dân trong nước.
07 Tháng Mười 2014(Xem: 10057)
Có tin 22 tổ chức dân sự ở Việt Nam ký một bản tuyên bố ủng hộ biểu tình ở Hong Kong và nói tình hình Việt Nam còn ‘thê thảm hơn’. Bản tuyên bố hôm 5/10 nói họ “vô cùng cảm phục thái độ ôn hòa, tinh thần cương quyết, tài năng tổ chức” của giới trẻ Hong Kong.
05 Tháng Mười 2014(Xem: 10097)
Một số người Việt thuộc cộng đồng người Việt Quốc gia ở Montreal, với cờ VNCH trong tay, tham dự cuộc biểu tình để ủng hộ cuộc biểu tình của hàng chục ngàn sinh viên đòi tự do dân chủ tại Hồng Kông. Cuộc biểu tình này được tổ chức tại Đại học McGill ở Montreal vào thứ Tư, ngày 1/10/2014. Một người đang cầm lá cờ VNCH trên tay giải thích: “Đây là lá cờ mà người Việt tị nạn cộng sản thường sử dụng như một biểu tượng của tự do dân chủ chống lại chủ nghĩa cộng sản”.
30 Tháng Chín 2014(Xem: 9191)
The Diplomat ngày 28/9 đăng bài phân tích của Scott Hartley, thành viên Hội đồng Quan hệ đối ngoại cho biết, thung lũng Silicon đang phát triển những công nghệ có thể mang lại sự minh bạch hơn cho những khu vực gặp khó khăn, ví dụ như Biển Đông.
23 Tháng Chín 2014(Xem: 10136)
Trên đây là những câu hát trong một sáng tác hợp sọan của hai nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng và Trúc Hồ, phản ảnh thật đúng tâm trạng và hoàn cảnh của gần 100 người Việt tỵ nạn Cộng Sản đã bỏ nước ra đi từ cácthập niên 1980 và 1990, trong số đó có những người từng bị từ chối cho định cư, có những người quyết tâm trốn cưỡng bách hồi hương và cũng có những người tỵ nạn muộn màng. Họ sống vất vưởng, lẩn trốn, sống ngoài vòng pháp luật như những kẻ vô gia cư, vô nghề nghiệp và vô tổ quốc, mặc dù họ chính là quân dân cán chính của nước Việt Nam Cộng Hòa! Tuy nhiên dù phải trải qua bao khổ đau, bao chông gai và thách đố, họ vẫn quyết tâm không trở về Việt Nam để phải sống dưới chế độ Cộng Sản, và vẫn tiếp tục bước đi tìm kiếm tự do, “đi hoài dù không hề tới…”
21 Tháng Chín 2014(Xem: 10590)
Chúng tôi những anh em văn nghệ sĩ cùng gia đìnhxin chia sẻ nỗi đau buồn này cùng chị Trương Gia Vy và tang quyến. Xin cầu nguyện hương hồn anh Nguyễn Xuân Hoàng nhẹ nhàng thênh thang cất bước trên chín từng mây và bầu trời xanh thẳm không vướng chút bụi trần.
14 Tháng Chín 2014(Xem: 10184)
Thế kỷ XIII, nước Đại Việt chỉ mới tới Quảng Nam. Vậy mà như “Châu chấu đá xe. Tưởng rằng chấu ngã, ai dè xe nghiêng”. Xe nghiêng chính là quân Mông Nguyên đang làm mưa làm gió từ Á sang Âu ở đầu thế kỷ XIII. Chiếm được Trung Quốc, Hốt Tất Liệt trở thành Nguyên Thái Tổ năm 1271, trở thành một đế quốc hùng cường rộng lớn nhất thời bấy giờ.
08 Tháng Chín 2014(Xem: 9713)
Westminster (Bình Sa)- - Vào lúc 2 giờ chiêu Chủ Nhật 31 tháng 8 năm 2014 tại Hội Quán Lạc Hồng số 7219 Westminster, Thành Phố Westminster, Đoàn Văn Nghệ Lạc Hồng đã tổ chức buổi trình diễn lớp Đàn Tranh do Giáo Sư Nguyễn Thị Mai phụ trách giảng dạy cho các em.
02 Tháng Chín 2014(Xem: 10761)
Tòa đô chánh Ottawa treo cờ VN bất chấp sự phản đối của cộng đồng người Việt
17 Tháng Tám 2014(Xem: 23174)
Từ năm 1975 đến năm 1990, TT Thiệu sống âm thầm ở Mỹ rất lâu mặc dù trên nguyên tắc ông định cư ở Anh. Mỹ là nơi tập trung cộng đồng di dân tỵ nạn CS đông đảo nhất thế giới. Little Sàigon là thủ đô tinh thần của cộng đồng VN.
12 Tháng Tám 2014(Xem: 11458)
Lê Thị Kim Thu (Danlambao) tường trình - Ngày 7-8-2014 lúc 3 giờ chiều tại chùa Liên Trì, quận 2 Thủ Thiêm Sàigon, có buổi phát quà cho một số Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa và những người nghèo nhân mùa Vu Lan báo hiếu. Có hơn 30 TPB-VNCH đến dự, số nhỏ này là những người có hoàn cảnh quá khó khăn, còn những gia đình nghèo thì hơn 300.
10 Tháng Tám 2014(Xem: 9696)
Tôi mới nhận được email của một vị có tên Lê Văn Kim viết bài tựa đề Đoàn Kết và Phát Triển. Ông tự nhận cũng là quân nhân VNCH. Sau vài lời bầy tỏ tinh thần xây dựng, với tựa đề lịch sự tác giả nhắc nhở chuyện rút quân cao nguyên 1975 để tấn công về binh nghiệp đại tá Lê khắc Lý. Cũng trong lá thư oan nghiệt này ông Lê Văn Kim lên án chuẩn tướng Trần Văn Nhựt đào ngũ tại Cam Ranh.
07 Tháng Tám 2014(Xem: 10354)
Thượng Nghị Sĩ Lou Correa chúc chương trình mới của Văn khố ĐNA tiến triển tốt đẹp; ông cho rằng những kinh nghiệm quý báu của di dân sẽ mang lại sự phong phú cho đời sống đa sắc tộc - đa văn hóa Hoa Kỳ. Kinh nghiệm từ gia đình ông (ông Nội của Lou) đã di cư đến sống ở Hoa Kỳ từ năm 1890, nhưng nay tìm lại những di tích đầu tiên rất là khó khăn.
06 Tháng Tám 2014(Xem: 15028)
Tôi rất tiếc không tìm thấy lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ nào ở Đền thờ Tử Sĩ, Nghĩa Dũng Đài cũng như trên các ngôi mộ chiến sĩ chôn trong Nghĩa Trang Biên Hòa.
04 Tháng Tám 2014(Xem: 10637)
GARDEN GROVE, California (NV) - Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH kỳ thứ 8 vừa diễn ra vào hôm Chủ Nhật, 3 Tháng Tám, tại sân vận động trường trung học Bolsa Grande, Garden Grove, với hàng ngàn đồng hương ở Nam California đến tham dự suốt từ lúc 12 giờ trưa cho đến 7 giờ tối, và thu được hơn $500,000.
27 Tháng Bảy 2014(Xem: 12967)
Tôi nhớ ngày xưa thưở nhỏ sống trong Cư Xá Hải Quân Bạch Đằng trên đường Lê Thánh Tôn, sát cạnh Bộ Tư Lệnh Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam Cộng Hòa, mỗi sáng sáng vào khoảng 6 giờ khi bình minh vừa ló dạng tôi nghe tiếng kèn "tò te tò te", giờ của đoàn quân Cọp Biển Mũ Xanh đi theo khúc quân hành thao diễn, nào, ắc ê, 1 2 3 4, 1 2 3 4...
02 Tháng Sáu 2014(Xem: 9876)
Hơn một trăm nhà trí thức Việt Nam vừa ra thư ngỏ gửi đến đồng bào trong và ngoài nước cùng các đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam, bày tỏ quan tâm về “tình thế hiểm nghèo khi chủ quyền quốc gia bị xâm phạm”, tiếp theo sau những sự cố dồn dập xảy từ đầu tháng Năm, trong cuộc tranh chấp với Trung Quốc ở Biển Đông.
25 Tháng Năm 2014(Xem: 10289)
Theo các nhân chứng thuật lại, vào thời điểm trên họ thấy một phụ nữ (khoảng 30 tuổi) đi bộ đến trước cổng Dinh Thống Nhất sau đó lấy xăng rưới lên người rồi châm lửa đốt.
20 Tháng Năm 2014(Xem: 9479)
Dân Việt ở Nauy, Ukraina, Los Angeles, San Francisco biểu tình chống Trung cộng Xin chuyển 15 tấm hình ở Oslo-Nauy do KimAnh chụp
18 Tháng Năm 2014(Xem: 8748)
“Hẳn nhiều năm sau nữa, bé Hà My sẽ còn nhớ và hiểu rằng, Tổ quốc Việt Nam hiền hòa của bố mẹ cô và của cô đã, đang và sẽ luôn phải đương đầu với với một hàng xóm to xác nhưng ty tiện và tham lam…”. Hôm 12-5 vừa rồi bé Nguyễn Hà My 5 tuổi không đến nhà trẻ như mọi ngày. Bố em, một cựu chiến binh ở mặt trận Tây Nam chống Khmer Đỏ (chế độ diệt chủng được Trung Quốc hậu thuẫn) và mặt trận phía Bắc chống Trung Quốc năm 1979 đã đưa em đến trước cửa Đại sứ quán Trung Quốc ở Kiev (Ukraine) để biểu tình.