Câu chuyện của người Thầy giáo nói về ngày 17/2/1979

27 Tháng Hai 20186:55 CH(Xem: 259)

VĂN HÓA ONLINE - TỪ CALIFORNIA - THỨ  TƯ 28  FEB  2018


Câu chuyện của người Thầy giáo nói về ngày 17/2/1979


“Tưởng nhớ các liệt sỹ hy sinh vì bảo vệ biên giới là hết sức cần thiết”


Fr: Lạc Việt 2109


image046


https://www.youtube.com/watch?v=EipzUiHQiq8&feature=em-share_video_user


Ông giáo Nguyễn Duy Khánh năm nay 35 tuổi, là giáo sư của một trường ở An Thới huyện Phú Quốc. Ông dạy môn (Việt) văn đã từ hơn một chục năm nay.


Hôm 17 tháng 2 vừa qua, trước khi giảng bài thường lệ, ông hỏi các học sinh trong lớp rằng trong tháng 2, có một ngày quan trọng nào trong lịch sử Việt Nam đáng ghi nhớ không, thì tất cả các học sinh của ông đều trả lời là không biết. Cũng có mấy học sinh khác nói rằng tháng 2 có ngày Valentine, ngày lễ tình yêu, ngày một số quốc gia Tây phương dùng làm để tôn vinh tình yêu của nam nữ.


Thôi thì cũng hiểu là tuổi trẻ mới lớn muốn có một dịp để vui với nhau trong một đời sống chẳng có được bao nhiêu ngày vui (ta đi qua nửa đời, không có một ngày vui: Trịnh Công Sơn). Nhưng ông thấy rất đau khi tất cả các học sinh của ông đều không biết ngày 17 tháng 2 năm 1979 là ngày đã diễn ra một cuộc chiến ngắn ngủi nhưng vô cùng tàn khốc ở vùng địa đầu của Việt Nam, nơi tiếp giáp với Trung Quốc. Trong ngày 17 tháng 2 năm 1979 đó, đã bùng nổ một loạt những trận đánh khốc liệt của quân đội Trung Quốc nhắm vào, không phải một, mà là nhiều thành phố của Việt Nam. Những loạt tấn công này kéo dài trong một thời gian tương đối ngắn, khoảng một tháng, nhưng sau đó vẫn còn những trận giao tranh lẻ tẻ giữa hai bên trong suốt 10 năm kế tiếp. Con số thương vong lên đến hai ba chục ngàn người. Đích xác là bao nhiêu đến nay cả hai bên đều không đưa ra những con số rõ ràng. Nhưng phải là một con số rất lớn, rất đáng kể.


Nhà cầm quyền Việt Nam đã ém nhẹm mọi chuyện, không hề nhắc tới cuộc chiến này trong rất nhiều năm. Bằng cớ là các học sinh trong lớp của ông giáo Nguyễn Duy Khánh, những em ở những lớp tương đối là khá lớn (lớp 9 và lớp 10) đều chưa một lần nghe nói về cuộc chiến ấy. Trong cuốn sách lịch sử dùng để dậy các em, cuộc chiến đẫm máu đó được đề cập tới chỉ vỏn vẹn có 11 (mười một) dòng. Việc các em không biết gì về cuộc chiến ấy hoàn toàn không phải lỗi của các em, và cũng không phải lỗi của các thầy cô dậy các em. Với 11 dòng vùi lấp trong những trang sách của một chương trình bề bộn ấy, các em không biết về cuộc chiến khủng khiếp đó là một điều dễ hiểu.


Các binh sĩ Trung Quốc, mà theo chính những tài liệu của họ, được lệnh là giết hết những người Việt Nam mà họ gặp trên lãnh thổ Việt Nam. Và các binh sĩ này đã làm đúng các chỉ thị đó. Mục tiêu tàn sát ấy không phải chỉ là các binh sĩ Việt Nam, mà còn là những thường dân tại các khu vực Trung Quốc tấn công. Giải phóng quân Trung Quốc không chỉ bắn giết những người lính và các thường dân Việt Nam các vùng này, mà bọn chúng còn thực hiện những hành vi vô cùng thâm độc khác. Chúng hãm hiếp tất cả các phụ nữ mà chúng gặp. Hãm hiếp xong, lính Trung quốc còn đâm chém giết các phụ nữ Việt, cắt vú, mổ bụng, phanh thây các nạn nhân rồi quăng xuống những giếng nước trước khi đổ thuốc độc xuống các nguồn nước này và rút đi. Một tấm bảng nhếch nhác viết tay được dựng lên để ghi nhớ những hành động tàn ác ấy nay đã bị cây cỏ dại mọc lên che kín.


Những cảnh thương tâm và dã man ấy đã được nhà cầm quyền Việt Nam tìm đủ mọi cách để lấp liếm che dấu, xóa hết khiến cho hơn một thế hệ người Việt không hề biết tới những hành vi bạo ngược của bọn xâm lăng Trung Quốc.


Các học sinh trong các lớp học ông giáo Nguyễn Duy Khánh phụ trách đã không biết gì về cuộc chiến tàn bạo ấy. Cho đến khi ông giáo Khánh giảng cho các em, sau khi đã nhìn trước nhìn sau, sợ bị các biện pháp kỷ luật vì dám nói ra những chi tiết cấm kỵ liên quan đến cuộc chiến biên giới Việt-Trung đó.


Những hy sinh của những người lính, những cái chết oan khiên tức tưởi của những người dân vùng địa đầu hoàn toàn bị chối bỏ trong suốt gần bốn chục năm nay, và nếu không có ông giáo Khánh thì lại một số học sinh ở Phú Quốc cũng chỉ biết có ngày Valentine trong tháng 2.


Ông giáo Khánh là một người can đảm. Một người yêu nước can đảm. Ở Việt Nam ngày nay yêu nước cũng phải can đảm. Phải can đảm mới dám yêu nước. Ông đã phải ngó trước, ngó sau mới dám kể cho các học sinh của ông về cuộc chiến tranh biên giới năm 1979. Ngay việc tưởng niệm những người đã khuất đó cũng bị ngăn cấm, cũng bị phá hoại thì việc làm của ông giáo Khánh cần phải được ghi nhớ và cảm tạ.


Có một chi tiết khác cũng nên nhắc ở đây. Đó là sau khi nghe thầy Khánh kể về cuộc chiến ấy, các học sinh của thầy đã khóc và đứng lên cúi đầu mặc niệm những người chết trong cuộc chiến năm 1979.


Những bức hình chụp cho thấy các học sinh của thầy Khánh không có em nào đeo trên cổ những chiếc khăn quàng đỏ.


“Tưởng nhớ các liệt sỹ hy sinh vì bảo vệ biên giới là hết sức cần thiết”


Dân trí -Trước những lời khen chê khác nhau, thầy Nguyễn Duy Khánh – giáo viên dạy Văn Trường THPT An Thới (huyện Phú Quốc, Kiên Giang) chia sẻ: “Đến giờ tâm trạng thấy bình thường nhưng tôi thấy hơi tiếc vì việc này chỉ diễn ra ở phạm vi hẹp mà không được diễn ra trên khắp cả nước”.


Ngày 17/2/2016, trong tiết dạy về nội dung lòng yêu nước của dân tộc thông qua việc giữ gìn Tiếng Việt, thầy Nguyễn Duy Khánh – giáo viên dạy Văn Trường THPT An Thới (huyện Phú Quốc, Kiên Giang) muốn lồng ghép ngày kỉ niệm các liệt sỹ đã hy sinh trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc (17/2/1979) nên hỏi các em học sinh: Trong tháng 2 có những ngày kỷ niệm lịch sử nào quan trọng? Thầy Khánh bất ngờ khi các học sinh của mình không biết đến ngày 17/2/1979 – ngày tưởng niệm hàng trăm liệt sỹ đã nằm xuống vì cuộc chiến tranh bảo vệ 6 tỉnh phía Bắc, các em chỉ nhắc đến ngày Valentine 14/2…


Dù có chút buồn nhưng vì nội dung bài học và ý nghĩa sâu sắc của ngày kỷ niệm lịch sử này nên thầy Khánh lấy lại bình tĩnh và kể lại cho các em học sinh về cuộc chiến tranh bảo vệ lãnh thổ vùng biên giới phía Bắc diễn ra cách đây 37 năm.


Nghe thầy Khánh kể về cuộc chiến đấu ngoan cường của các chiến sỹ, đặc biệt có những chiến sỹ hy sinh ở độ tuổi đôi mươi, các em học sinh nhận ra rằng, các anh hùng liệt sỹ chỉ hơn mình 2 -3 tuổi. Do vậy, nhiều bạn nữ trong lớp không cầm được nước mắt…


Sau khi kể xong câu chuyện, thầy Khánh cùng cả lớp dành một phút tưởng niệm đến các anh hùng liệt sỹ đã hy sinh trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới năm 1979.


Sau câu chuyện kể lại cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới, thầy Nguyễn Duy Khánh và học trò dành một phút tưởng niệm đến các liệt sỹ đã hy sinh trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc (17/2/1979).


Trao đổi với PV Dân trí xung quanh “tiết học tưởng niệm các liệt sỹ” của thầy trò Nguyễn Duy Khánh, thầy Hồ Văn Tú – Tổ trưởng môn Sử, Địa, GDCD Trường THPT Phú Quốc chia sẻ: “Là một giáo viên dạy Sử, tôi cho rằng hành động của thầy Khánh và các học trò của mình mang một ý nghĩa tốt đẹp và cần thiết cho các học sinh và nhất là các bạn trẻ hôm nay. Riêng cá nhân tôi, trong những tiết dạy Sử của mình luôn tìm những câu chuyện thực và những nhân vật thực có ý nghĩa tương đồng với bài học để dẫn dắt các em nắm bắt nội dung một cách hiệu quả nhất, tránh những tiết dạy chỉ toàn chữ theo sách giáo khoa. Vì nếu mình dạy như thế các em “chán” Sử, một khi các em “mắc bệnh” này thì không chỉ hỏng ở kết quả học tập môn Sử mà ảnh hưởng cả tư tưởng, trí thức của một thế hệ trẻ, nhất là lòng yêu quê hương đất nước”.


Thầy Hồ Văn Tú – Tổ trưởng môn Sử, Địa, GDCD Trường THPT Phú Quốc cho rằng việc làm của các em học sinh và thầy Khánh là đúng đắn, cần thiết.


Vừa là quan điểm cá nhân, vừa ở góc độ quản lý, thầy Lê Ngọc Xuân – Hiệu trưởng Trường THPT Tịnh Biên (An Giang) chia sẻ: “Về quan điểm cá nhân của tôi thì có lẽ thầy giáo trẻ này có nghiên cứu đôi chút về cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới năm 1979. Và từ nhận thức này nên thầy giáo trẻ mới cùng các học trò của mình dành một phút tưởng niệm nhớ đến các anh hùng liệt sỹ đã hy sinh trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc. Hành động của thầy và trò đều đúng đắn và hết sức cần thiết. Tuy nhiên về sâu xa của vấn đề thì chúng ta cần có sự chỉ đạo chung của các cấp lãnh đạo, từ trường đến Sở Giáo dục và Đào tạo về cách làm như thế nào cho phù hợp với tình hình hiện tại, mặc dù truyền đạt lịch sử, nhắc nhớ học sinh yêu đất nước, dân tộc lúc nào cũng cần thiết”.


Nhận xét về việc làm của thầy giáo Khánh, cô Trần Thị Thực, Phó hiệu trưởng Trường THPT An Thới chia sẻ với báo giới, thầy Khánh có 12 năm dạy văn tại trường này với năng lực tốt và thường xuyên thực hiện các hoạt động hướng về người nghèo, giúp đỡ các học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Riêng việc thầy Khánh và các học trò tưởng niệm các liệt sỹ trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới là một hành động thiết thực. (Nguyễn Hành)
14 Tháng Sáu 2018(Xem: 86)