Thơ: Trần Mộng Tú, Xuân Mai và Đỗ Đăng Cam

27 Tháng Chín 20159:43 CH(Xem: 2652)

"BÁO VĂN HÓA-CALIFORNIA" THỨ HAI 28 SEP 2015

image055

Gửi cho ai đó trong hành tinh mới

Trần Mộng Tú

 
Em mang trái tim cũ của mình
chờ dọn vào hành tinh mới
không ai biết nơi này có bao lâu
nhưng loài người ngỡ là mình sẽ tới
      loài người mới tìm ra một hành tinh
      tin rằng có một trái đất khác cũng có loài người
      hay có một giống loài nào đó rất thông minh
      đang sống đang đưa tay ra với

có phải anh ở trong đó không
hãy mở cổng cho em vào ở trọ
anh sẽ thấy trái tim rất cũ của em
có đủ hân hoan và thống khổ
      sẽ bẻ cho anh một mảnh tim em
      để anh hiểu thêm những kỳ bí của bầu trời
      cả hai ta sẽ cùng khám phá nhau
      em đã cũ hay là anh rất mới

em đã tới từ một hành tinh muôn vàn màu sắc
có trắng đen vàng trộn lẫn trong nhau
nơi ân oán trả bằng răng bằng mắt
và có những nụ hôn cho những nỗi đau
             nơi trên những nóc nhà có lửa cháy
            có cả máu hòa trong dòng sông
            nhưng cũng có trái tim thơm như những cánh hồng
            để an ủi loài người khi buồn tủi
Hãy nói cho em nghe đi
Trái đất mới của anh có gì
có phải toàn những cái máy không có linh hồn
hay loài gì đó thông minh như điện thoại
            nên tất cả viễn tưởng  có thể kéo đến gần
            và không tưởng có thể chạm tay với tới
            rồi những ngạc nhiên không còn
            chẳng có gì để khám phá
không mơ ước vì chẳng còn điều mơ ước
kể cả yêu thương cả oán thù
nơi hành tinh đó cũ hay mới vẫn rất mơ hồ
vì ở đó không ai nói về cái chết
nên không biết bắt đầu sống lúc nào
            anh đã ở đấy bao nhiêu năm rồi hay mới hôm qua
            vì khoảng cách không gian giữa hai ta
            xa đến nghìn năm ánh sáng
            những câu hỏi của em rồi sẽ
            rơi vào một vũng trăng sao
            và em sẽ chết trước khi nhận được tiếng trả lời


 Thôi em cứ ở trái đất của mình
 và anh cứ ở nguyên bờ bên kia ánh sáng…

(tmt - tháng 9/18/15)

-  NASA vừa mới tìm ra một “trái đất” mới, một hành tinh rất xa, đến hơn nghìn năm ánh sáng nhưng rất giống với trái đất loài người đang ở./

Khúc ca Mẹ hiền

 

Tặng Mẹ trong Ngày Hiền Mẫu

 

Xuân Mai

 

Mẹ già giọt lệ như sương

Nhìn đàn con trẻ nỗi buồn mênh mang

Nụ cười của Mẹ chứa chan

Nhăn nheo đôi má rỡ ràng niềm vui

 

Bạc phau mái tóc da mồi

Mẹ ngồi khâu vá mảng đời chăn đơn

Chắt chiu từng buổi sớm hôm

Mong đàn con cháu bữa cơm quây quần

 

Mẹ vui ánh mắt xa gần

Nhớ từng kỷ niệm dấu chân dòng đời

Hành trình trong cõi rong chơi

Trăm năm ngắn ngủi cuộc đời phù du

 

Mẹ ngồi mơ cõi thiên thu

Trăng rằm tháng Bảy nhuyễn nhừ chân hương

Từng ngày giỗ kỵ thân thương

Khấn thầm như muốn tỏ tường đôi câu

 

Những đêm thanh vắng nguyện cầu

Lá vàng rơi rụng hiên sau rì rào

Bầu trời thiếu ánh trăng sao

Mẹ thường ôn lại ngày nào năm xưa

 

Buồn vui Mẹ đọc câu thơ

Người xưa cảnh cũ chưa mờ trong tâm

Kỷ niệm đi với tháng năm

Như chuyện cổ tích Mẹ nằm mơ xa

 

Rưng rưng khóe  lệ chan hòa

Bát canh khoanh cá, miếng cà dầm tương

Mẹ già gởi gấm yêu thương

Cho đàn con cháu bốn phương xa nhà

 

Nụ cười móm mém thiết tha

Đôi chân chập choạng bước ra bước vào

Hỏi han nhắc nhở mời chào

Nhỡ mai tiếng hạc rơi vào không gian

 

Mẹ ngồi đếm bước thời gian

Sương mai tuổi hạc đá vàng ai mong

Vui buồn ngày tháng thong dong

An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi

 

Trăm năm một kiếp con người.!

Mẹ cho hết cả cuộc đời nắng mưa

Âm vang khúc nhạc tình xưa

Lời ca dao Mẹ cho vừa ấp yêu.

 

Xuân Mai

 

Tuổi vào thu

Bản dịch từ bài: "JE CROYAIS QUE VIEILLIR..."của Marcelle Paponneau

Đỗ Đăng Cam (sydney)

 
image056
Tuổi vào thu

Tôi cứ nghĩ tuổi già đầy nỗi sợ,
Sợ mùa sang, sợ năm tháng qua mau,
Sợ gió mưa, sợ tâm hồn băng hoại,
Sợ tóc phai màu, sợ cả nếp nhăn.

Nhưng nhận ra tuổi già không giới hạn,
Không muộn phiền còn đem lại nguồn vui.
Tôi chậm bước trên đoạn đường còn lại,
Hưởng ngày vui ngắn ngủi chẳng còn bao.

Tôi vẫn tưởng tuổi già trời ảm đạm,
Xuân thiếu hoa và vắng cả tiếng cười,
Hoa không nở và cây không nẩy lộc,
Sách không lời cầm bút chẳng ra thơ!

Chợt nhận ra tuổi già lòng lắng lại,
Sống hôm nay chẳng nghĩ đến ngày mai.
Thôi không đếm tuổi đời thêm chồng chất,
Mặc ngày qua, cầm bút họa thành thơ.

Tôi cứ ngỡ tuổi già hồn băng giá,
Quên đắm mình ngắm vũ trụ đầy sao,
Tim chai đá chẳng dấy lên ngọn lửa,
Cả bầu trời u tối phủ đời tôi!

Bỗng nhìn thấy những đóa hồng đẹp nhất,
Nở vào thu bằng đôi mắt reo vui,
Hít thật sâu ôi mùi hương tỏa nhẹ,
Ướp cho đầy hương vị Tuổi vào Thu.

 

"JE CROYAIS QUE VIEILLIR..." 
của Marcelle Paponneau.



Je croyais que vieillir me rendait bien maus​sade,
Craignant chaque saison, les années, le tapage,
Le grand vent et la pluie, l'esprit qui se dégrade,
Les cheveux clairsemés, les rides du visage.

Et puis je m'apercois* que vieillir n'a pas d'âge,
Qu' il ne faut point gémir, au contraire chanter.
Et même, à petits pas, les jours ont l'avantage
D'être beaux et trop courts quant il sont limités.

Je croyais que vieillir c'était le ciel tous gris,
Le printemps sans les fleurs, les lèvres sans sourire,
Les fleurs sans chansons, les arbres rabougir,
Un livre sans histoire, un crayon sans écrire.

Et puis je m'aperçois que vieilir rendre bien sage,
Que je vis chaque instant sans penser à demain,
Que je ne compte plus les anneés de mon âge,
Peu importe le temps, le crayon à la main.

Je croyais que vieillir transformerait mon âme,
Que je ne saurais plus contempler les étoiles
Que mon coeur endurci n'aurait plus cette flamme,
Qui transforme ma vie lorsque le ciel se voile.

Et puis je m'aperçois que les plus belles roses
Fleurissent à l'automne et sous mes yeux ravis,
Je respire très fort ce doux parfum que j'ose
Garder pour embaumer l'automne de ma vie.

27 Tháng Mười Một 2018(Xem: 170)
21 Tháng Mười 2018(Xem: 468)
02 Tháng Tám 2018(Xem: 435)
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 460)
08 Tháng Hai 2018(Xem: 831)
18 Tháng Giêng 2018(Xem: 1019)
26 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 916)